Đã hơn một năm nay, cứ mỗi chiều thứ 6 hàng tuần, sau khi
kết thúc công việc ở cơ quan, anh Tuấn lại vượt hơn chục cây số đến
trường PTCS Nguyễn Đình Chiểu (Hà Nội) để dạy đàn cho các em nhỏ khiếm
thị ở đây. Với anh, con người đối xử với nhau bằng chữ tình và điều ấy
đã dẫn lối cho anh đến với những hoạt động thiện nguyện, giúp đỡ những
người có hoàn cảnh khó khăn và trẻ em khuyết tật.
Nhắm mắt lại để lắng nghe âm thanh nhảy múa
Thượng
úy Trần Anh Tuấn (1981) hiện là cán bộ phong trào của nhà trường đại
học Phòng cháy chữa cháy, chuyên trách mảng văn hoá, văn nghệ. Tốt
nghiệp loại giỏi khoa sư phạm âm nhạc trường đại học sư phạm nghệ thuật
trung ương, nhưng Anh Tuấn lại có duyên với màu áo lính. Và công việc
dạy đàn guitar cho trẻ em khiếm thị cũng là cả một nhân duyên rất tình
cờ.
Thượng úy dạy hát cho trẻ em ở làng trẻ Birla - Ảnh: Nguyễn Xuân Chính.
Trong
một lần đến tham gia buổi thiện nguyện tại trường Nguyễn Đình Chiểu,
chàng thượng úy đã nghĩ ra ý tưởng đem âm nhạc đến với các em khiếm thị.
Dạy đàn cho người bình thường đã khó, dạy cho người khiếm
thị còn khó hơn gấp nhiều lần. Khả năng quan sát bị hạn chế, nên các em
không quan sát được phím đàn, dây đàn, cũng như những ngón tay của mình
như người sáng mắt, dẫn đến việc bấm sai hoặc kỹ thuật chơi đàn sai mà
không biết.
Thế nhưng không vì khó mà thầy trò bỏ cuộc,
chàng thượng úy chia sẻ: “Khi dạy cho các em, tôi nhắm mắt lại để hiểu
được các em đang gặp khó khăn như thế nào? Cố gắng phát huy cao độ khả
năng sử dụng thính giác để bắt chước âm thanh với những bài luyện ngón
cơ bản và rồi hình thành thế tay một cách khoa học, ngón nào hạ xuống là
sẽ biết ngay nốt nhạc đó là nốt gì”.
Thầy trò cùng nhau cố gắng vượt qua những khó khăn tưởng như không thể
Âm
nhạc được tạo nên bởi cao độ của những nốt nhạc, người khiếm thị giao
tiếp và cảm nhận cuộc sống xung quanh đa phần bằng đôi tai, thế nên khi
làm quen với cây đàn các em học sinh ở trường Nguyễn Đình Chiểu đã thích
nghi rất nhanh. Bên cạnh đó, tình yêu với âm nhạc đã giúp các em biến
cây đàn trở thành người bạn thật sự của mình.
“Nhìn các em bảo ban nhau tập, hậm hực khi không tập được,
phấn khích khi chinh phục được kỹ thuật thầy vừa truyền đạt, lại còn
hướng dẫn được các bạn khác tập ngon lành, quả thật tôi vô cùng hạnh
phúc khi chứng kiến khoảnh khắc đó. Niềm vui của các em là động lực để
tôi tiếp tục thực hiện công việc của mình” – anh Tuấn hào hứng chia sẻ.
Thượng úy Tuấn luôn tận tụy với công việc ý nghĩa của mình.
Còn đó những trăn trở…
“Giàu hai con mắt, khó hai bàn tay”, sự cô độc và khó khăn
của người khiếm thị đang phải chịu tựa như cảm giác sợ hãi của chúng ta
ngày còn bé, mỗi khi giật mình tỉnh giấc trong đêm, bóng tối bao vây và
không có ai bên cạnh dỗ dành.
Chàng thượng úy trẻ đem âm nhạc đến với học sinh khiếm thị,
giúp các em tự tin hơn, yêu đời hơn, đồng thời làm cầu nối để các em hoà
đồng với mọi người xung quanh, xóa đi mặc cảm tự ti trong cuộc sống.
Thượng úy Tuấn luôn cố gắng thấu hiểu những khó khăn của người khiếm thị để giúp đỡ họ hòa nhập hơn với cuộc sống.
Thế nhưng điều mà anh Tuấn luôn trăn trở chính là tương lai
của các em học sinh ở đây. “Liệu sau khi rời ghế nhà trường thì học sinh
khiếm thị, các em sẽ làm gì, đi đâu về đâu, bởi việc làm không dễ có,
mà các em lại bị hạn chế rất nhiều so với bạn bè trang lứa” – chàng
thượng úy đau đáu những nỗi niềm về tương lai của các em khiếm thị.
Để
các em có được một nghề mưu sinh ổn định, anh Tuấn hi vọng sẽ phát
triển quy mô của lớp học, nhằm giúp thêm nhiều em có cơ hội tiếp xúc với
guitar và trở thành những nghệ sĩ biểu diễn chuyên nghiệp kiếm được
tiền, tự nuôi sống bản thân.
Anh tâm sự: “Tôi luôn vận động các em vào lớp học đàn của
mình. Thậm chí cả những em khiếm thị không phải là học sinh trường
Nguyễn Đình Chiểu, nhưng đang sinh sống trên địa bàn Hà Nội. Nếu các em
không có người nhà đưa đến lớp học đàn của trường Nguyễn Đình Chiểu thì
tôi sẵn sàng đến tận nhà để dạy”.
Tin rằng những công
việc mà chàng thượng úy trẻ đang làm không những giúp các em học sinh
khiếm thị tự tin hơn trước ngưỡng cửa cuộc sống mà còn tô đẹp thêm hình
ảnh người chiến sĩ công an trong lòng người dân.
Comments[ 0 ]
Post a Comment